Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Giọt nước mắt từ thiên đường ( cont)

CHAPTER 3: MIỀN KÍ ỨC

Part 1:


- Chào bố mẹ, con về rồi đây ạ - Ran khóa cửa, đi vào nhà, cô khe khẽ ngân lên tiếng hát, đôi mắt long lanh thể hiện rõ sự vui vẻ. Ông Mori thấy vậy liền hỏi ngay:
- Này, hôm nay cũng đi chơi với tên nhóc thám tử ấy như mọi lần, sao con lại có vẻ vui thế hả, ý bố là vui hơn mọi ngày ấy?? Hai đứa có gì rồi đúng không, nói ra mau!
- Anh làm gì vậy hả? Đúng là thứ đàn ông vô duyên! Ran đi chơi với Shinichi thì tất nhiên phải vui rồi. Sao anh cứ thế mỗi khi nhắc đến Shinichi vậy? Hay là… anh ghen tị với thằng bé?
Giọng bà Eri nhẹ tênh, nhưng lại khiến ông Mori nóng hết cả người, cú như chạm phaỉ nọc ấy, ông hét lên:
- Tôi mà thèm ghen với cái tên thám tử học việc đó hả? Nó thì có gì hơn tôi chứ? Tôi không thèm ghen nhá! Chỉ là tôi hỏi thăm con bé thôi!
Nhìn mặt ông Mori lúc này chẳng khác gì cái đầu tàu hỏa đang bốc khói lên ngùn ngụt. Ấy vậy mà người vợ đáng mến của ông còn gắp thêm than bỏ vào cái đầu tàu hỏa này nữa chứ! ( mọi người hiểu ý Rose không nhỉ?^^). Bà cũng chẳng kém cạnh:
- Anh “hỏi thăm” hay là hỏi cung nó đấy hả??
- Này, bà vừa phải thôi nhá! Tôi đã nói là tôi chỉ HỎI THĂM nó thôi! Sao bà cứ nghĩ ác cho tôi thế hả?
……
Cảm thấy màn “tranh luận” này của bố mẹ chưa có dấu hiệu dừng, Ran khẽ lắc đầu, nhè nhẹ đi vào phòng mình.
Cô với tay lên giá sách, lấy một cuốn album ảnh ở ngoài bìa có ghi: Happy Moments, đây là cuốn album lưu giữ tất cả những khoảnh khắc của Ran và Shinichi, tù lúc còn rất nhỏ cho đến tận bây giờ; cô giở từng trang…

Ngày 09/10/….: Shinichi và Ran lần đầu vào cấp I:


Cô bé và cậu bé trong ảnh thật đáng yêu, trên môi nở nụ cười to hết cỡ, lúc này nụ cười ấy thật ngây thơ, trong sáng, chưa hề đượm bất cứ lo âu gì…

Ngày 23/01/…: Shinichi và Ran giận nhau:


Bức hình này là của Sonoko lén chụp khi thấy Ran và Shinichi không thèm nhìn nhau lấy một lần, Ran cười khúc khích, “trẻ con thật đấy!”. Rồi có cả những bức ảnh ở Tropical Land ngày định mệnh ấy, những bức cô và nhóc Conan chụp cùng nhau, và còn nhiều lắm… Ran dán thêm một bức vào album, là bức hình mà hôm nay cô và anh chụp ở trước rạp chiếu phim. Cô nhìn ngắm nó thật kĩ, nhớ lại những gì đã diễn ra tối nay, một bộ phim buồn và ý nghĩa, một cử chỉ ấm áp mà anh đã dành cho cô. Nghĩ đến đó, bất giác cô đưa bàn tay mình khẽ chạm lên má, nơi mà Shinichi đã lau nước mắt cho cô, dường như hơi ấm vẫn còn đây, nó hiện hữu rất rõ, cô tưởng như mình có thể chạm được nó. Cảm giác thật ngọt ngào và hạnh phúc! Và cô nhớ lại những gì mà anh đã định nói cho cô biết, tuy anh chưa nói ra nhưng cô có thể cảm nhận được điều gì đó, chắc chắn là vậy! Chắc chắn điều mà anh định nói ra cũng là điều mà cô muốn nghe và mong đợi từ rất lâu rồi. Cô biết chứ! Và cô vui lắm, nếu anh nói ra điều đó, cô sẽ không ngần ngại mà gật đầu, cô tin chắc là vậy! Có một số điều mà đôi khi chưa cần đến lời nói, người ta đã có thể cảm nhận và hiểu được… Ran cười thật tươi, cô tin rằng ngày đó sẽ đến, ngày mà mong ước của cô sẽ được lời nói của anh khẳng định, và cô sẽ đợi, dù có thế nào đi nữa! Cô sẽ đợi….
Điện thoại của Ran khẽ rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ, là tin nhắn của anh: “ Tớ đang ở sở cảnh sát, vụ án xong rồi, tên tội phạm này ngốc thật! Cậu ngủ chưa? Đi ngủ sớm đi nhé, không sáng mai lại thành gấu trúc đấy ^^”. Ran phì cười, cô để cuốn album lên bàn, nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ với một giấc mơ ngọt ngào….

So I lay my head back down
And I lift my hands and pray to be only yours
I pray to be only yours
I know now, you're my only hope


( Ost A Walk To Remember)


- Cont -


Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

(fic ShinRan) Giọt nước mắt từ thiên đường

                                          Chapter 2: ĐIỀM BÁO


-          Oa! Nhiều phim thế này, biết chọn phim nào để coi đây Shinichi, cậu nói thử xem?
-          Uhm… xem nào…. Hay là “Kẻ sát nhân vô hình” nhỉ, có vẻ hay đấy!
Shinichi vừa nói vừa đưa tay lên xoa cằm, mắt lén liếc về phía Ran, giấu đi nụ cười tinh quái. Đúng như anh nghĩ, mới nghe đến tên phim, cô đã giãy nãy lên ngay:
-          Không được đâu, tớ ghét nhất là phải thấy án mạng, rồi máu me, rồi còn bao nhiêu thứ nữa! Không lẽ ngoài đời tớ thấy chưa đủ hay sao mà cậu còn kéo tớ đến đây?
-          Hihi, tớ chỉ đùa thôi mà! – không hiểu sao Shinichi rất thích nhìn thấy khuôn mặt mỗi khi khó chịu hay bướng bỉnh của Ran – Hôm nay tớ mời cậu nên nhường cho cậu chọn phim đấy! Được chưa công chúa?
-          Có thế chứ! – Ran cười khúc khích – Mình sẽ coi “ A walk to remember” nhé! ( Rose rất thích phim này ^^)
Đây là một bộ phim tình cảm nên khi bước vào rạp, Shinichi và Ran thấy toàn là những cặp tình nhân vào xem, họ nắm tay nhau âu yếm, thậm chí có người còn hôn nhau nữa chứ! Không ai bảo ai, Shinichi và Ran bất giác đưa mắt nhìn đối phương, và khi bắt gặp ánh mắt của nhau, khuôn mặt họ bỗng dưng nóng bừng, vội vàng quay đi nơi khác. Shinichi lảng sang chuyện khác:
-          Sao trong này tự dưng nóng thế nhỉ? Ran này, vào chỗ đi thôi, phim sắp chiếu rồi đấy!


Sau khi xem phim xong, Shinichi và ran cùng thả bộ trên con đường về nhà cô. Không ai nói với nhau câu gì, chắc là do dư âm của bộ phim vẫn còn, phim kết thúc buồn quá! Họ yêu nhau, đã có nhau, nhưng rồi số phận lại đẩy họ ra thật xa…. Một lúc sau, Shinichi quay sang Ran:
-          Này, cậu sao thế? Sao chẳng thấy cậu nói gì?
-          Khô….không có gì đâu… - Ran nói mà giọng như nghẹn lại
-          Này, đừng nói với tớ là… cậu khóc vì bộ phim vừa nãy đấy nhé?
Shinichi bước lại trước mặt cô, cô khẽ ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn nước càng làm cho nó long lanh hơn. Shinichi tính trêu chọc cái tính mít ướt của cô, nhưng anh khựng lại ngay khi bắt gặp ánh mắt đó. Một ánh mắt thật buồn, những giọt nước mắt đã chực trào ra khỏi khóe mắt, đôi má Ran ửng hồng lên vì khóc – hay vì lạnh? Bờ môi khẽ run rẩy, nửa như muốn nói ra điều gì đó nhưng lại sợ nếu cất tiếng nói thì cô sẽ òa lên mà khóc mất! Shinichi đã nhiều lần thấy Ran khóc, nhưng đây là lần đầu tiên anh chú ý cô kĩ đến vậy, anh thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, lòng thắt lại. Không hiểu sao khi đối diện với những giọt nước mắt ấy, anh lại có cảm giác thế này, cảm giác như một sự bất lực, nó thật khó chịu! Từ trước tới nay, mọi người xung quanh đều nói anh sống rất lý trí và thực tế, chính anh cũng đã từng tự hào về điều này. Nhưng khi phải nhìn thấy Ran khóc, một người con gái có vị trí không hề nhỏ trong trái tim anh, anh lại thấy những thứ này chẳng còn chút nghĩa lý gì! Và ngay lúc này đây, lý trí của một thám tử lừng danh đã biến đâu mất, chỉ còn đó sự khó xử và nỗi băn khoăn của một anh chàng ngốc. Đã đến lúc tình cảm lên tiếng, và nó thật sự mãnh liệt…. Shinichi khẽ đưa ngón tay mình lên, run run, vụng về lau đi những hạt ngọc trong suốt còn vương trên má Ran…
Khoảnh khắc đó khiến hai trái tim non nớt bỗng xuyến xao, rung động. Ran vô cùng ngạc nhiên vì hành động bất ngờ này của Shinichi, trái tim cô như ngừng đập, gò má nơi tiếp xúc với bàn tay anh tưởng như càng đỏ hơn, nóng hơn, và màu đỏ ấy dần dần lan rộng khắp khuôn mặt. Lý trí cô thì muốn gạt tay anh đi vì cô thật sự rất ngượng ngùng, lỡ ai đó thấy thì sao? Nhưng con tim và ánh mắt cô lại muốn bàn tay ấy mãi dừng bến ở đây. Quả thật, thứ tình cảm phức tạp hơn tình bạn ấy đang làm hai nhân vật chính của chúng ta bối rối đến phát điên! Shinichi âu yếm nhìn Ran, ánh mắt thật hiền, và thật say đắm. Có lẽ sự tiếp xúc da thịt ít ỏi và bất ngờ ấy đã đem lại thêm chút dũng khí cho anh chàng này! Phải chăng đó là cơ hội giúp anh nói với cô những gì mà anh hằng suy nghĩ  bấy lâu?

Và lúc này đây, khối óc đã nhường chỗ cho trái tim lên tiếng, Shinichi bỗng dưng kéo Ran lại và ôm chầm cô vào lòng, hai cánh tay anh siết chặt cô cứ như thể sợ cô sẽ tan biến giống như những bông tuyết mỏng manh kia… Ran thật sự sửng sốt, nhưng cảm giác ấy cũng nhanh chóng qua đi để nhường chỗ cho niềm hạnh phúc len lỏi dần trong cô. Cô càng nép sát người vào anh hơn, đôi tay đang buông thõng cũng dần không còn cô đơn nữa khi đã có anh sưởi ấm. Họ cứ đứng như thế một lúc lâu, thời gian như ngừng trôi, những bông tuyết càng lúc rơi càng nhiều hơn. Nhưng họ không quan tâm, tâm trí họ bây giờ chỉ có sự ngọt ngào, hạnh phúc. Cả anh và cô dường như không còn thấy lạnh nữa. Hơi ấm mà đối phương mang đến có lẽ làm tan chảy được cái giá lạnh của mùa đông chăng? Ran nhắm mắt lại và tận hưởng giây phút này, cô mong khoảnh khắc này sẽ mãi bên cô, hay ít nhất hơi ấm của anh sẽ luôn bao bọc cô…
Cuối cùng, Shinichi là người lên tiếng trước:
-          R… Ran này, tớ có chuyện này muốn nói với cậu…
-          Chuyện gì thế Shinichi?
Một lần nữa nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy, Shinichi hít vào một hơi dài và nói:
-          Tớ… tớ muốn nói là… là từ lâu lắm rồi… tớ đã… đã…

Reng… Reng… Reng…
Điện thoại trong túi áo Shinichi kêu lên từng hồi chuông cứ như muốn phá hoại khoảnh khắc ngọt ngào này ( hừm!). Shinichi giật bắn người, anh thầm rủa: “ Khỉ thật, đúng lúc quá đấy!”. Anh cầm máy lên nghe, trong đầu còn vẩn vơ những lời định nói với cô bạn đứng trước mặt đang nghiêng đầu nhìn mình một cách tò mò. Anh xẳng giọng:
-          ALÔ! … À bác Megune ạ! Vâng, không có gì đâu ạ… Sao? Có án mạng ư! … Vâng, vâng… số 52 phố Kasuyo… cháu sẽ đến ngay ạ!
Anh tắt máy, đôi mắt anh dường như vừa có cái gì đó rất khó chịu, bối rối, đôi mày anh hơi nhíu lại, bàn tay phải đưa lên đỡ cằm, tay trái đút túi quần. Ran đã nghe được cuộc điện thoại, và thái độ của anh lúc này – là thái độ quen thuộc của một chàng thám tử tài năng – cũng giúp cô hiểu rõ…
-          Cậu lại có việc phải đi sao? Ánh mắt Ran ngước lên nhìn anh, có chút hối tiếc và thất vọng.
-          Uhm, có một vụ án, và tớ phải đi ngay Ran ạ!
-          Không sao đâu, cậu cứ đi đi, cũng gần đến nhà tớ rồi mà, tớ sẽ tự về. – Cô lúc nào cũng vậy…
-          Vậy… tớ đi đây, hẹn gặp lại nhé!
Shinichi quay lưng đi, bàn tay vẫy ra sau, Ran khẽ mỉm cười, vẫy tay chào lại anh. Nhưng sực nhớ ra điều gì đó, Ran gọi giật lại:
-          Shinichi, chuyện lúc nãy cậu muốn nói với tớ là chuyên gì thế??
Đôi chân đang chạy đi vội vã của Shinichi bỗng khựng lại, anh quay mặt lại, khuôn mặt tự dưng lại đỏ hơn, anh lúng túng nói:
-          À… À không có gì quan trọng lắm đâu, hôm sau tớ sẽ nói với cậu, hì.
-          Vậy cũng được! – Ran nhoẻn miệng cười thật tươi – À này thám tử ngốc, cậu phải phá cho được vụ án này đấy nhé!!!
Shinichi khẽ cười, lại là nụ cười nửa miệng ấy…


Ở một con hẻm tối gần chỗ Shinichi và Ran đang đứng, có một bóng người đang quan sát họ…. mái tóc vàng óng lượn sóng bềnh bồng, bờ môi anh đào quyến rũ ấy khẽ nở một nụ cười mỉm, đôi mắt hiện rõ sự hài lòng…. Làn khói thuốc lá bay lên càng làm cho khuôn mặt kia trở nên mờ ảo hơn……


                                             END OF CHAPTER 2


Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

(Fic ShinRan): Giọt nước mắt từ thiên đường

Tên Fic: Giọt nước mắt từ thiên đường
Tác giả: S_Rosemary_R

Disclaimer: Bản quyền nhân vật thuộc về Gosho Aoyama. Ý tưởng và truyện thuộc về S_Rosemary_R Smile
Câu chuyện này lấy bối cảnh sau khi Tổ chức Áo đen đã bị tiêu diệt, Shinichi đã về hình dáng cũ và nói cho Ran biết sự thật. Shinichi và Ran  lúc này là 19 tuổi.



Chapter 1: HẠNH PHÚC


- Anh có đứng dậy và dọn cái đống bừa bộn này ngay đi không thì bảo?!!
- Uhm.. uhm…
Không thấy chồng mình có động tĩnh gì, bà Eri khẽ thở dài, đôi mắt hình viên đạn chiếu tướng đến những vỏ lon bia còn lăn lóc trên bàn, còn chủ nhân của chúng thì vẫn say sưa ngủ. Thật là….
- Anh có dậy ngay không ????
Kèm theo đó là một cái nhéo tai đau điếng khiến khổ chủ nó phải ngồi bật dậy và thét lên inh ỏi:
- Em làm gì vậy hả? Em có biết làm đau một người khi họ đang say giấc là ác độc lắm không?! Đúng là phù thủy mà! ( Tuy nhiên câu cuối ông Mori đã nhanh chóng hạ âm lượng xuống chỉ để mình nghe thấy ).
- Anh nghe đây, trong vòng năm phút anh phải dọn ngay cái đống này, nếu không thì đừng hòng có cơm chiều mà ăn, nhớ đấy!
Nói xong, bà Eri quay lưng đi thẳng, bỏ mặc ông Mori còn ngồi thẫn thờ (vì ngái ngủ) và hậm hực ( vì cái nhéo tai lúc nãy). Ông lầm bầm: “ Mình đúng là ngốc, sao cứ chui đầu vào bụi rậm thế không biết! Cứ như lúc trước có phải là sung sướng không! Haiz…”. Miệng thì nói thế nhưng tay vẫn phải nghe bà Eri thôi!
Cảnh tượng “ bi thảm” là thế nhưng vẫn có kẻ cười được đấy! Ran nhìn hai “ cụ” thân sinh nhà mình mà cười khúc khích, đã từ lâu lắm rồi, từ khi cô bảy tuổi đến cách đây ba tháng, cô tưởng như mình đã quên mất cái cảm giác này, cái cảnh tượng này. Với cô, tiếng cãi cọ chí chóe này chính là hạnh phúc. Nghe có vẻ lạ nhưng đúng vậy, đó chính là không khí gia đình mà cô hằng mong đợi bấy lâu. Ran nhìn bố mẹ bằng một ánh mắt trìu mến, nở nụ cười thật rạng rỡ. Cô biết, đây không phải là một giấc mơ, và cô khẽ cảm ơn ông trời đã mang họ về lại với cô, và cả anh nữa…..

Cô cũng chẳng buồn giảng hòa cho bố mẹ như mọi lần, cô đã quá hiểu họ, yêu nhau lắm thì cắn nhau đau thôi! Thể nào nhiều nhất là hai tiếng sau, họ lại như một đôi vợ chồng son ngay ấy mà! Cô lại khẽ cười khi nghĩ đến điều đó. Hôm nay cô có vẻ cười nhiều hơn mọi ngày, lý do một phần tất nhiên là có liên quan đến người ấy rồi, là anh….. Hôm nay cô sẽ có một buổi hẹn hò với anh. Uhm…, có vẻ như nói là hẹn hò thì chưa được chính xác lắm, chỉ là đi chơi riêng với nhau thôi mà! Vì từ lúc lại là Shinichi đến giờ, anh đã nói điều gì đặc biệt với cô đâu, và cô cũng không đủ can đảm để bày tỏ lòng mình với chàng thám tử ngốc ấy. Vậy đây chính xác không phải là hẹn hò rồi (hix)! Nghĩ vậy nhưng cô cũng không thể ngăn nổi tim mình như nhảy lô-tô trong lồng ngực, cảm giác hồi hộp, háo hức làm cô cứ bồn chồn, đứng ngồi mãi không yên. Cô vào soi gương lại lần cuối trước khi đến giờ hẹn, ngày hôm nay không biết đã là lần thứ bao nhiêu cô soi gương nữa! Cô muốn trông mình phải thật ổn khi đứng cạnh anh, phải thật thanh lịch nhưng không quá già dặn, tươi tắn nhưng không được quá trẻ con ( haiz, Ran nhà ta rắc rối thật!)

Kính coong!......kính coong!……kính coong!….

Chuông cửa văn phòng thám tử Mori vang lên. “ Đúng giờ thật đấy!”. Ran thầm nghĩ, cô ( lại) soi gương lần cuối rồi chạy ra mở cửa. Đúng như cô mong đợi, Shinichi đã đứng ở đấy, thấy cô, anh cười toe, nháy mắt tinh nghịch nói:
- Sao? Cuối cùng nàng công chúa ngủ trong rừng cũng chịu thức dậy rồi sao?
- Cậu thật là….. không có gì khác để nói với tớ nữa ư?
- Hehe, tớ chỉ biết nói sự thật thôi mà, nàng công chúa này đã bắt tớ đợi lâu lắm rồi đấy biết không? Đúng là con gái!
- Con gái thì sao? – Ran bĩu môi đáp lại – Vâng, chỉ có những thám tử đại tài như cậu mới không chậm trễ đúng không? – Ran che miệng cười.
Nụ cười nửa miệng đáng ghét ấy lại được dịp phô bày:
- Cậu nói chưa đúng rồi Ran ạ, phải là chỉ có siêu của những siêu thám tử như tớ mới không biết muộn giờ là gì đâu!
- Lại khoác lác rồi đây! – Ran vờ thở dài và đưa tay lên hất tóc sau khi mặc xong chiếc áo khoác. “ Tóc Ran đẹp thật, lại còn rất thơm nữa chứ!”. Shinichi ngẩn ngơ mất một lúc, mặt đỏ ửng lên. Cậu cố lảng đi chuyện khác:
- Đi thôi Ran, không lại hết chỗ đấy!
- Uhm
Ran trả lời, đồng thời quay lưng lại nói vọng vào nhà: “ Mẹ ơi, con đi chơi với Shinichi đây, mẹ đừng nấu cơm cho con nhé! Chào bố mẹ!”


“ Oa! Tuyết rơi rồi này, đẹp quá!” Ran kêu lên rồi đưa tay hứng lấy những bông tuyết, trên môi nở một nụ cười thật hiền. Những bông tuyết nhè nhẹ thả mình bay theo giosrooif tìm bến đỗ ở vai, ở đôi bàn tay thon nhỏ và mái tóc đen dài của Ran. Nhưng khi cô vừa chạm đến thì nó lại dần tan biến như chưa từng tồn tại, chỉ để lại chút lạnh giá nơi bàn tay. Ran chợt thấy hối tiếc khi nắm giữ những bông tuyết ấy, phải chăng nếu cô để cho chúng tự do thì chúng sẽ không dễ biến mất như vậy không? Và nếu chúng có tâm hồn, liệu chúng có muốn bị nắm giữ không, hay muốn được bay đến những nơi chúng mong chờ?? Ran nghĩ vẩn vơ: “ Phải chăng cái đẹp luôn là cái mong manh?”.
Shinichi đứng lặng yên nhìn Ran, hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy màu trắng có đính nơ ở eo, chân váy có điểm xuyết những hàng kim tuyến lấp lánh, còn mái tóc đen dài óng ả vẫn buông xõa tự nhiên không kiểu cách như mọi khi. Shinichi thấy ở cô một cái gì đó quen thuộc nhưng cũng rất lạ, lạ một cách kì diệu. Vẫn là Ran đấy, vẫn là cô bé gắn bó với anh từ nhỏ, nhưng khi thấy cô trong khung cảnh này, anh chợt thấy có nét gì đó rất đặc biệt, cuốn hút, vừa trong sáng, thuần khiết lại rất mong manh, dễ vỡ. Sao anh lại không thể nhận ra từ sớm nhỉ? Lúc này Shinichi có thể cảm nhận được khuôn mặt mình mỗi lúc một đỏ hơn, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, tay chân bỗng chốc trở nên thừa thãi không biết để đâu, mắt thì không thể rời khỏi cô gái trước mặt…Shinichi chợt thốt lên: “ Thiên thần! Quả là Vermouth nói không sai!”. Nhắc đến Vermouth, nụ cười anh chợt tắt, sau khi Tổ chức Áo đen bị tiêu diệt, không ai biết tung tích mụ ta ở đâu, còn sống hay đã chết. Tự dưng trong lòng anh trào dâng một nỗi lo lắng mơ hồ mà anh không thể gọi tên. “ Thôi kệ đi. Có lẽ do mình ám ảnh quá đó thôi, không nghĩ nữa! Mình sẽ dành trọn vẹn buổi tối hôm nay cho Ran, và sẽ nói cho cô ấy biết…..”


 

END OF CHAPTER 1