Chapter 2: ĐIỀM BÁO
- Oa! Nhiều phim thế này, biết chọn phim nào để coi đây Shinichi, cậu nói thử xem?
- Uhm… xem nào…. Hay là “Kẻ sát nhân vô hình” nhỉ, có vẻ hay đấy!
Shinichi vừa nói vừa đưa tay lên xoa cằm, mắt lén liếc về phía Ran, giấu đi nụ cười tinh quái. Đúng như anh nghĩ, mới nghe đến tên phim, cô đã giãy nãy lên ngay:
- Không được đâu, tớ ghét nhất là phải thấy án mạng, rồi máu me, rồi còn bao nhiêu thứ nữa! Không lẽ ngoài đời tớ thấy chưa đủ hay sao mà cậu còn kéo tớ đến đây?
- Hihi, tớ chỉ đùa thôi mà! – không hiểu sao Shinichi rất thích nhìn thấy khuôn mặt mỗi khi khó chịu hay bướng bỉnh của Ran – Hôm nay tớ mời cậu nên nhường cho cậu chọn phim đấy! Được chưa công chúa?
- Có thế chứ! – Ran cười khúc khích – Mình sẽ coi “ A walk to remember” nhé! ( Rose rất thích phim này ^^)
Đây là một bộ phim tình cảm nên khi bước vào rạp, Shinichi và Ran thấy toàn là những cặp tình nhân vào xem, họ nắm tay nhau âu yếm, thậm chí có người còn hôn nhau nữa chứ! Không ai bảo ai, Shinichi và Ran bất giác đưa mắt nhìn đối phương, và khi bắt gặp ánh mắt của nhau, khuôn mặt họ bỗng dưng nóng bừng, vội vàng quay đi nơi khác. Shinichi lảng sang chuyện khác:
- Sao trong này tự dưng nóng thế nhỉ? Ran này, vào chỗ đi thôi, phim sắp chiếu rồi đấy!
Sau khi xem phim xong, Shinichi và ran cùng thả bộ trên con đường về nhà cô. Không ai nói với nhau câu gì, chắc là do dư âm của bộ phim vẫn còn, phim kết thúc buồn quá! Họ yêu nhau, đã có nhau, nhưng rồi số phận lại đẩy họ ra thật xa…. Một lúc sau, Shinichi quay sang Ran:
- Này, cậu sao thế? Sao chẳng thấy cậu nói gì?
- Khô….không có gì đâu… - Ran nói mà giọng như nghẹn lại
- Này, đừng nói với tớ là… cậu khóc vì bộ phim vừa nãy đấy nhé?
Shinichi bước lại trước mặt cô, cô khẽ ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn nước càng làm cho nó long lanh hơn. Shinichi tính trêu chọc cái tính mít ướt của cô, nhưng anh khựng lại ngay khi bắt gặp ánh mắt đó. Một ánh mắt thật buồn, những giọt nước mắt đã chực trào ra khỏi khóe mắt, đôi má Ran ửng hồng lên vì khóc – hay vì lạnh? Bờ môi khẽ run rẩy, nửa như muốn nói ra điều gì đó nhưng lại sợ nếu cất tiếng nói thì cô sẽ òa lên mà khóc mất! Shinichi đã nhiều lần thấy Ran khóc, nhưng đây là lần đầu tiên anh chú ý cô kĩ đến vậy, anh thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, lòng thắt lại. Không hiểu sao khi đối diện với những giọt nước mắt ấy, anh lại có cảm giác thế này, cảm giác như một sự bất lực, nó thật khó chịu! Từ trước tới nay, mọi người xung quanh đều nói anh sống rất lý trí và thực tế, chính anh cũng đã từng tự hào về điều này. Nhưng khi phải nhìn thấy Ran khóc, một người con gái có vị trí không hề nhỏ trong trái tim anh, anh lại thấy những thứ này chẳng còn chút nghĩa lý gì! Và ngay lúc này đây, lý trí của một thám tử lừng danh đã biến đâu mất, chỉ còn đó sự khó xử và nỗi băn khoăn của một anh chàng ngốc. Đã đến lúc tình cảm lên tiếng, và nó thật sự mãnh liệt…. Shinichi khẽ đưa ngón tay mình lên, run run, vụng về lau đi những hạt ngọc trong suốt còn vương trên má Ran…
Khoảnh khắc đó khiến hai trái tim non nớt bỗng xuyến xao, rung động. Ran vô cùng ngạc nhiên vì hành động bất ngờ này của Shinichi, trái tim cô như ngừng đập, gò má nơi tiếp xúc với bàn tay anh tưởng như càng đỏ hơn, nóng hơn, và màu đỏ ấy dần dần lan rộng khắp khuôn mặt. Lý trí cô thì muốn gạt tay anh đi vì cô thật sự rất ngượng ngùng, lỡ ai đó thấy thì sao? Nhưng con tim và ánh mắt cô lại muốn bàn tay ấy mãi dừng bến ở đây. Quả thật, thứ tình cảm phức tạp hơn tình bạn ấy đang làm hai nhân vật chính của chúng ta bối rối đến phát điên! Shinichi âu yếm nhìn Ran, ánh mắt thật hiền, và thật say đắm. Có lẽ sự tiếp xúc da thịt ít ỏi và bất ngờ ấy đã đem lại thêm chút dũng khí cho anh chàng này! Phải chăng đó là cơ hội giúp anh nói với cô những gì mà anh hằng suy nghĩ bấy lâu?
Và lúc này đây, khối óc đã nhường chỗ cho trái tim lên tiếng, Shinichi bỗng dưng kéo Ran lại và ôm chầm cô vào lòng, hai cánh tay anh siết chặt cô cứ như thể sợ cô sẽ tan biến giống như những bông tuyết mỏng manh kia… Ran thật sự sửng sốt, nhưng cảm giác ấy cũng nhanh chóng qua đi để nhường chỗ cho niềm hạnh phúc len lỏi dần trong cô. Cô càng nép sát người vào anh hơn, đôi tay đang buông thõng cũng dần không còn cô đơn nữa khi đã có anh sưởi ấm. Họ cứ đứng như thế một lúc lâu, thời gian như ngừng trôi, những bông tuyết càng lúc rơi càng nhiều hơn. Nhưng họ không quan tâm, tâm trí họ bây giờ chỉ có sự ngọt ngào, hạnh phúc. Cả anh và cô dường như không còn thấy lạnh nữa. Hơi ấm mà đối phương mang đến có lẽ làm tan chảy được cái giá lạnh của mùa đông chăng? Ran nhắm mắt lại và tận hưởng giây phút này, cô mong khoảnh khắc này sẽ mãi bên cô, hay ít nhất hơi ấm của anh sẽ luôn bao bọc cô…
Cuối cùng, Shinichi là người lên tiếng trước:
- R… Ran này, tớ có chuyện này muốn nói với cậu…
- Chuyện gì thế Shinichi?
Một lần nữa nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy, Shinichi hít vào một hơi dài và nói:
- Tớ… tớ muốn nói là… là từ lâu lắm rồi… tớ đã… đã…
Reng… Reng… Reng…
Điện thoại trong túi áo Shinichi kêu lên từng hồi chuông cứ như muốn phá hoại khoảnh khắc ngọt ngào này ( hừm!). Shinichi giật bắn người, anh thầm rủa: “ Khỉ thật, đúng lúc quá đấy!”. Anh cầm máy lên nghe, trong đầu còn vẩn vơ những lời định nói với cô bạn đứng trước mặt đang nghiêng đầu nhìn mình một cách tò mò. Anh xẳng giọng:
- ALÔ! … À bác Megune ạ! Vâng, không có gì đâu ạ… Sao? Có án mạng ư! … Vâng, vâng… số 52 phố Kasuyo… cháu sẽ đến ngay ạ!
Anh tắt máy, đôi mắt anh dường như vừa có cái gì đó rất khó chịu, bối rối, đôi mày anh hơi nhíu lại, bàn tay phải đưa lên đỡ cằm, tay trái đút túi quần. Ran đã nghe được cuộc điện thoại, và thái độ của anh lúc này – là thái độ quen thuộc của một chàng thám tử tài năng – cũng giúp cô hiểu rõ…
- Cậu lại có việc phải đi sao? Ánh mắt Ran ngước lên nhìn anh, có chút hối tiếc và thất vọng.
- Uhm, có một vụ án, và tớ phải đi ngay Ran ạ!
- Không sao đâu, cậu cứ đi đi, cũng gần đến nhà tớ rồi mà, tớ sẽ tự về. – Cô lúc nào cũng vậy…
- Vậy… tớ đi đây, hẹn gặp lại nhé!
Shinichi quay lưng đi, bàn tay vẫy ra sau, Ran khẽ mỉm cười, vẫy tay chào lại anh. Nhưng sực nhớ ra điều gì đó, Ran gọi giật lại:
- Shinichi, chuyện lúc nãy cậu muốn nói với tớ là chuyên gì thế??
Đôi chân đang chạy đi vội vã của Shinichi bỗng khựng lại, anh quay mặt lại, khuôn mặt tự dưng lại đỏ hơn, anh lúng túng nói:
- À… À không có gì quan trọng lắm đâu, hôm sau tớ sẽ nói với cậu, hì.
- Vậy cũng được! – Ran nhoẻn miệng cười thật tươi – À này thám tử ngốc, cậu phải phá cho được vụ án này đấy nhé!!!
Shinichi khẽ cười, lại là nụ cười nửa miệng ấy…
Ở một con hẻm tối gần chỗ Shinichi và Ran đang đứng, có một bóng người đang quan sát họ…. mái tóc vàng óng lượn sóng bềnh bồng, bờ môi anh đào quyến rũ ấy khẽ nở một nụ cười mỉm, đôi mắt hiện rõ sự hài lòng…. Làn khói thuốc lá bay lên càng làm cho khuôn mặt kia trở nên mờ ảo hơn……
END OF CHAPTER 2