Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Giọt nước mắt từ thiên đường ( cont)

CHAPTER 3: MIỀN KÍ ỨC

Part 1:


- Chào bố mẹ, con về rồi đây ạ - Ran khóa cửa, đi vào nhà, cô khe khẽ ngân lên tiếng hát, đôi mắt long lanh thể hiện rõ sự vui vẻ. Ông Mori thấy vậy liền hỏi ngay:
- Này, hôm nay cũng đi chơi với tên nhóc thám tử ấy như mọi lần, sao con lại có vẻ vui thế hả, ý bố là vui hơn mọi ngày ấy?? Hai đứa có gì rồi đúng không, nói ra mau!
- Anh làm gì vậy hả? Đúng là thứ đàn ông vô duyên! Ran đi chơi với Shinichi thì tất nhiên phải vui rồi. Sao anh cứ thế mỗi khi nhắc đến Shinichi vậy? Hay là… anh ghen tị với thằng bé?
Giọng bà Eri nhẹ tênh, nhưng lại khiến ông Mori nóng hết cả người, cú như chạm phaỉ nọc ấy, ông hét lên:
- Tôi mà thèm ghen với cái tên thám tử học việc đó hả? Nó thì có gì hơn tôi chứ? Tôi không thèm ghen nhá! Chỉ là tôi hỏi thăm con bé thôi!
Nhìn mặt ông Mori lúc này chẳng khác gì cái đầu tàu hỏa đang bốc khói lên ngùn ngụt. Ấy vậy mà người vợ đáng mến của ông còn gắp thêm than bỏ vào cái đầu tàu hỏa này nữa chứ! ( mọi người hiểu ý Rose không nhỉ?^^). Bà cũng chẳng kém cạnh:
- Anh “hỏi thăm” hay là hỏi cung nó đấy hả??
- Này, bà vừa phải thôi nhá! Tôi đã nói là tôi chỉ HỎI THĂM nó thôi! Sao bà cứ nghĩ ác cho tôi thế hả?
……
Cảm thấy màn “tranh luận” này của bố mẹ chưa có dấu hiệu dừng, Ran khẽ lắc đầu, nhè nhẹ đi vào phòng mình.
Cô với tay lên giá sách, lấy một cuốn album ảnh ở ngoài bìa có ghi: Happy Moments, đây là cuốn album lưu giữ tất cả những khoảnh khắc của Ran và Shinichi, tù lúc còn rất nhỏ cho đến tận bây giờ; cô giở từng trang…

Ngày 09/10/….: Shinichi và Ran lần đầu vào cấp I:


Cô bé và cậu bé trong ảnh thật đáng yêu, trên môi nở nụ cười to hết cỡ, lúc này nụ cười ấy thật ngây thơ, trong sáng, chưa hề đượm bất cứ lo âu gì…

Ngày 23/01/…: Shinichi và Ran giận nhau:


Bức hình này là của Sonoko lén chụp khi thấy Ran và Shinichi không thèm nhìn nhau lấy một lần, Ran cười khúc khích, “trẻ con thật đấy!”. Rồi có cả những bức ảnh ở Tropical Land ngày định mệnh ấy, những bức cô và nhóc Conan chụp cùng nhau, và còn nhiều lắm… Ran dán thêm một bức vào album, là bức hình mà hôm nay cô và anh chụp ở trước rạp chiếu phim. Cô nhìn ngắm nó thật kĩ, nhớ lại những gì đã diễn ra tối nay, một bộ phim buồn và ý nghĩa, một cử chỉ ấm áp mà anh đã dành cho cô. Nghĩ đến đó, bất giác cô đưa bàn tay mình khẽ chạm lên má, nơi mà Shinichi đã lau nước mắt cho cô, dường như hơi ấm vẫn còn đây, nó hiện hữu rất rõ, cô tưởng như mình có thể chạm được nó. Cảm giác thật ngọt ngào và hạnh phúc! Và cô nhớ lại những gì mà anh đã định nói cho cô biết, tuy anh chưa nói ra nhưng cô có thể cảm nhận được điều gì đó, chắc chắn là vậy! Chắc chắn điều mà anh định nói ra cũng là điều mà cô muốn nghe và mong đợi từ rất lâu rồi. Cô biết chứ! Và cô vui lắm, nếu anh nói ra điều đó, cô sẽ không ngần ngại mà gật đầu, cô tin chắc là vậy! Có một số điều mà đôi khi chưa cần đến lời nói, người ta đã có thể cảm nhận và hiểu được… Ran cười thật tươi, cô tin rằng ngày đó sẽ đến, ngày mà mong ước của cô sẽ được lời nói của anh khẳng định, và cô sẽ đợi, dù có thế nào đi nữa! Cô sẽ đợi….
Điện thoại của Ran khẽ rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ, là tin nhắn của anh: “ Tớ đang ở sở cảnh sát, vụ án xong rồi, tên tội phạm này ngốc thật! Cậu ngủ chưa? Đi ngủ sớm đi nhé, không sáng mai lại thành gấu trúc đấy ^^”. Ran phì cười, cô để cuốn album lên bàn, nhẹ nhàng đi vào giấc ngủ với một giấc mơ ngọt ngào….

So I lay my head back down
And I lift my hands and pray to be only yours
I pray to be only yours
I know now, you're my only hope


( Ost A Walk To Remember)


- Cont -


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét