Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

(Fic ShinRan): Giọt nước mắt từ thiên đường

Tên Fic: Giọt nước mắt từ thiên đường
Tác giả: S_Rosemary_R

Disclaimer: Bản quyền nhân vật thuộc về Gosho Aoyama. Ý tưởng và truyện thuộc về S_Rosemary_R Smile
Câu chuyện này lấy bối cảnh sau khi Tổ chức Áo đen đã bị tiêu diệt, Shinichi đã về hình dáng cũ và nói cho Ran biết sự thật. Shinichi và Ran  lúc này là 19 tuổi.



Chapter 1: HẠNH PHÚC


- Anh có đứng dậy và dọn cái đống bừa bộn này ngay đi không thì bảo?!!
- Uhm.. uhm…
Không thấy chồng mình có động tĩnh gì, bà Eri khẽ thở dài, đôi mắt hình viên đạn chiếu tướng đến những vỏ lon bia còn lăn lóc trên bàn, còn chủ nhân của chúng thì vẫn say sưa ngủ. Thật là….
- Anh có dậy ngay không ????
Kèm theo đó là một cái nhéo tai đau điếng khiến khổ chủ nó phải ngồi bật dậy và thét lên inh ỏi:
- Em làm gì vậy hả? Em có biết làm đau một người khi họ đang say giấc là ác độc lắm không?! Đúng là phù thủy mà! ( Tuy nhiên câu cuối ông Mori đã nhanh chóng hạ âm lượng xuống chỉ để mình nghe thấy ).
- Anh nghe đây, trong vòng năm phút anh phải dọn ngay cái đống này, nếu không thì đừng hòng có cơm chiều mà ăn, nhớ đấy!
Nói xong, bà Eri quay lưng đi thẳng, bỏ mặc ông Mori còn ngồi thẫn thờ (vì ngái ngủ) và hậm hực ( vì cái nhéo tai lúc nãy). Ông lầm bầm: “ Mình đúng là ngốc, sao cứ chui đầu vào bụi rậm thế không biết! Cứ như lúc trước có phải là sung sướng không! Haiz…”. Miệng thì nói thế nhưng tay vẫn phải nghe bà Eri thôi!
Cảnh tượng “ bi thảm” là thế nhưng vẫn có kẻ cười được đấy! Ran nhìn hai “ cụ” thân sinh nhà mình mà cười khúc khích, đã từ lâu lắm rồi, từ khi cô bảy tuổi đến cách đây ba tháng, cô tưởng như mình đã quên mất cái cảm giác này, cái cảnh tượng này. Với cô, tiếng cãi cọ chí chóe này chính là hạnh phúc. Nghe có vẻ lạ nhưng đúng vậy, đó chính là không khí gia đình mà cô hằng mong đợi bấy lâu. Ran nhìn bố mẹ bằng một ánh mắt trìu mến, nở nụ cười thật rạng rỡ. Cô biết, đây không phải là một giấc mơ, và cô khẽ cảm ơn ông trời đã mang họ về lại với cô, và cả anh nữa…..

Cô cũng chẳng buồn giảng hòa cho bố mẹ như mọi lần, cô đã quá hiểu họ, yêu nhau lắm thì cắn nhau đau thôi! Thể nào nhiều nhất là hai tiếng sau, họ lại như một đôi vợ chồng son ngay ấy mà! Cô lại khẽ cười khi nghĩ đến điều đó. Hôm nay cô có vẻ cười nhiều hơn mọi ngày, lý do một phần tất nhiên là có liên quan đến người ấy rồi, là anh….. Hôm nay cô sẽ có một buổi hẹn hò với anh. Uhm…, có vẻ như nói là hẹn hò thì chưa được chính xác lắm, chỉ là đi chơi riêng với nhau thôi mà! Vì từ lúc lại là Shinichi đến giờ, anh đã nói điều gì đặc biệt với cô đâu, và cô cũng không đủ can đảm để bày tỏ lòng mình với chàng thám tử ngốc ấy. Vậy đây chính xác không phải là hẹn hò rồi (hix)! Nghĩ vậy nhưng cô cũng không thể ngăn nổi tim mình như nhảy lô-tô trong lồng ngực, cảm giác hồi hộp, háo hức làm cô cứ bồn chồn, đứng ngồi mãi không yên. Cô vào soi gương lại lần cuối trước khi đến giờ hẹn, ngày hôm nay không biết đã là lần thứ bao nhiêu cô soi gương nữa! Cô muốn trông mình phải thật ổn khi đứng cạnh anh, phải thật thanh lịch nhưng không quá già dặn, tươi tắn nhưng không được quá trẻ con ( haiz, Ran nhà ta rắc rối thật!)

Kính coong!......kính coong!……kính coong!….

Chuông cửa văn phòng thám tử Mori vang lên. “ Đúng giờ thật đấy!”. Ran thầm nghĩ, cô ( lại) soi gương lần cuối rồi chạy ra mở cửa. Đúng như cô mong đợi, Shinichi đã đứng ở đấy, thấy cô, anh cười toe, nháy mắt tinh nghịch nói:
- Sao? Cuối cùng nàng công chúa ngủ trong rừng cũng chịu thức dậy rồi sao?
- Cậu thật là….. không có gì khác để nói với tớ nữa ư?
- Hehe, tớ chỉ biết nói sự thật thôi mà, nàng công chúa này đã bắt tớ đợi lâu lắm rồi đấy biết không? Đúng là con gái!
- Con gái thì sao? – Ran bĩu môi đáp lại – Vâng, chỉ có những thám tử đại tài như cậu mới không chậm trễ đúng không? – Ran che miệng cười.
Nụ cười nửa miệng đáng ghét ấy lại được dịp phô bày:
- Cậu nói chưa đúng rồi Ran ạ, phải là chỉ có siêu của những siêu thám tử như tớ mới không biết muộn giờ là gì đâu!
- Lại khoác lác rồi đây! – Ran vờ thở dài và đưa tay lên hất tóc sau khi mặc xong chiếc áo khoác. “ Tóc Ran đẹp thật, lại còn rất thơm nữa chứ!”. Shinichi ngẩn ngơ mất một lúc, mặt đỏ ửng lên. Cậu cố lảng đi chuyện khác:
- Đi thôi Ran, không lại hết chỗ đấy!
- Uhm
Ran trả lời, đồng thời quay lưng lại nói vọng vào nhà: “ Mẹ ơi, con đi chơi với Shinichi đây, mẹ đừng nấu cơm cho con nhé! Chào bố mẹ!”


“ Oa! Tuyết rơi rồi này, đẹp quá!” Ran kêu lên rồi đưa tay hứng lấy những bông tuyết, trên môi nở một nụ cười thật hiền. Những bông tuyết nhè nhẹ thả mình bay theo giosrooif tìm bến đỗ ở vai, ở đôi bàn tay thon nhỏ và mái tóc đen dài của Ran. Nhưng khi cô vừa chạm đến thì nó lại dần tan biến như chưa từng tồn tại, chỉ để lại chút lạnh giá nơi bàn tay. Ran chợt thấy hối tiếc khi nắm giữ những bông tuyết ấy, phải chăng nếu cô để cho chúng tự do thì chúng sẽ không dễ biến mất như vậy không? Và nếu chúng có tâm hồn, liệu chúng có muốn bị nắm giữ không, hay muốn được bay đến những nơi chúng mong chờ?? Ran nghĩ vẩn vơ: “ Phải chăng cái đẹp luôn là cái mong manh?”.
Shinichi đứng lặng yên nhìn Ran, hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy màu trắng có đính nơ ở eo, chân váy có điểm xuyết những hàng kim tuyến lấp lánh, còn mái tóc đen dài óng ả vẫn buông xõa tự nhiên không kiểu cách như mọi khi. Shinichi thấy ở cô một cái gì đó quen thuộc nhưng cũng rất lạ, lạ một cách kì diệu. Vẫn là Ran đấy, vẫn là cô bé gắn bó với anh từ nhỏ, nhưng khi thấy cô trong khung cảnh này, anh chợt thấy có nét gì đó rất đặc biệt, cuốn hút, vừa trong sáng, thuần khiết lại rất mong manh, dễ vỡ. Sao anh lại không thể nhận ra từ sớm nhỉ? Lúc này Shinichi có thể cảm nhận được khuôn mặt mình mỗi lúc một đỏ hơn, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, tay chân bỗng chốc trở nên thừa thãi không biết để đâu, mắt thì không thể rời khỏi cô gái trước mặt…Shinichi chợt thốt lên: “ Thiên thần! Quả là Vermouth nói không sai!”. Nhắc đến Vermouth, nụ cười anh chợt tắt, sau khi Tổ chức Áo đen bị tiêu diệt, không ai biết tung tích mụ ta ở đâu, còn sống hay đã chết. Tự dưng trong lòng anh trào dâng một nỗi lo lắng mơ hồ mà anh không thể gọi tên. “ Thôi kệ đi. Có lẽ do mình ám ảnh quá đó thôi, không nghĩ nữa! Mình sẽ dành trọn vẹn buổi tối hôm nay cho Ran, và sẽ nói cho cô ấy biết…..”


 

END OF CHAPTER 1

2 nhận xét:

  1. Hì hì cả nhà mềk cũng chuyển sang blogspot lun r. Vui quá! Có j ss ghé qua blog em nhé. E đã đăng kí làm ng` theo dõi blog ss rùi ấy. :x

    http://heijixshin.blogspot.com/

    Trả lờiXóa
  2. Àk để trở thành người theo dõi trong blogspot, ss vào blog ng` ý, phía dưới dòng "người theo dõi" (chung cái khung với giới thiệu về bản thân ấy) ss nhấp vào dòng "Hãy trở thành người tham gia đầu tiên" (đại loại vậy ^^ e k nhớ rõ )

    Trả lờiXóa